"Ngươi điên rồi sao?!" Lưu Tuấn suýt chút nữa không giữ vững được trọng tâm, sắc mặt âm trầm tới cực điểm: "Cùng là nhân loại, ngươi thật sự dám hạ sát thủ với ta? Ta là đại thiếu gia của Nam Đấu sát thuộc Tinh Tuyền đại lục đấy!"
Từ Dạ Kệ xách thanh đại liềm từng bước ép sát: "Thiên phú của Hà Tuyền Bảo mạnh như thế, nỗ lực đến vậy, thế mà ngay cả một thứ hạng cũng không lọt vào nổi. Trong khi loại phế vật như ngươi lại có thể chễm chệ ngồi ở vị trí thứ ba đại lục, kẻ nào kẻ nấy đều bá chiếm thứ hạng cao, hưởng thụ đặc quyền vượt mức. Thế giới này thật bất công biết bao."
Đại liềm trong tay xoay một vòng, mũi đao cắm phập xuống mặt đất, phát ra một tiếng trầm đục. Hắn kéo lê vũ khí tiến về phía trước: "Kẻ như ngươi, phải đổ vào bao nhiêu tài nguyên, lãng phí bao nhiêu tài lực, mới đắp nặn ra được một thứ rác rưởi như thế này?"
Mặt Lưu Tuấn đỏ bừng bừng, muốn phản bác nhưng lời nói lại nghẹn ứ nơi cổ họng, nín nhịn một hồi lâu mới gầm lên:




